Page 138 - Văn Nghệ Phú Yên
P. 138

Đặc sắc điệu múa Xoang



                                                                   TRẦN LÊ KHA



                hiện nay đồng bào dân tộc Ê Đê ở Phú Yên còn gìn giữ các điệu múa dân
            gian trong đó có điệu múa xoang. Điệu múa này trở thành huyền thoại gắn
            liền với những sinh hoạt cộng đồng. Khi mùa Xuân về có tiếng cồng chiêng
            vang lên là ở đó có điệu múa xoang.
                Múa xoang, nghệ thuật dân gian đặc sắc

                Đã nhiều thế kỷ nay, điệu múa xoang theo suốt cả một vòng đời người
            dân tộc Ê Đê ở hai huyện miền núi Sông Hinh, Sơn Hòa. Không bao giờ vắng
            bóng nối vòng xoang mỗi khi sinh hoạt cộng đồng như: ngày hội đại đoàn kết,
            mừng vui định cư buôn làng mới, ngày hội văn hóa các dân tộc, lễ hội cúng các
            thần linh trong những ngày đầu năm mới…Múa xoang thể hiện tình cảm ở gia
            đình, dòng tộc, đoàn kết với mọi người trong làng, buôn. Múa xoang - nghệ
            thuật dân gian đặc sắc,đậm tính nhân văn, làm mọi người mê đắm, nguồn cổ
            vũ tinh thần lớn lao trong đời sống. Điệu xoang cùng hòa nhịp với tiếng suối
            reo, con trai, con gái tay nối tay nhau, đôi chân trần dồn bước, uyển chuyển
            quanh ngọn lửa thiêng bừng sáng giữa buôn làng theo điệu cồng chiêng, đàn
            T’rưng. Điệu múa này, âm điệu này mạnh mẽ, cuốn hút và gần gũi với cuộc sống
            của con người giữa đại ngàn hùng vĩ. Đồng bào dân tộc Ê Đê họ bảo rằng, tiếng
            chiêng nó ngân dài như dòng sông còn múa xoang mềm mại như con suối chảy.

                Múa xoang là tín ngưỡng-tâm linh
                Chị Ra Lan Mẫn ở xã Sơn Phước, huyện Sơn Hòa cho biết:“Múa xoang
            không chỉ biểu diễn trong các lễ hội mừng vui mà còn thể hiện trong việc tang
            chế, gia đình ai đó có người khuất núi bà con họ hàng mang cồng chinh, a ráp
            ra đánh, đem rượu cần đến uống, mọi người cùng múa xoang, lễ nghi này là
            làm cho người qua đời được vui, để thanh thản về bên kia phía mặt trời”.
                Đồng bào Ê Đê có ý niệm rằng thế giới dành cho người đã chết không khác
            gì với thế giới người đang sống, họ cũng biết uống rượu, biết thưởng thức cồng
            chiêng, yêu thích múa xoang…Tinh thần đó trở thành tín ngưỡng, tâm linh
            mang tính đặc thù, thấm sâu vào đời sồng tinh thần của người Ê Đê. Thiếu
            nghi thức này, người ở trần gian cho rằng mình không làm tròn bổn phận với
            người đã về cõi vĩnh hằng.
                Ông Ma Nhuôn ở xã Ea Trol, huyện Sông Hinh bộc bạch: “Trong những
            năm trước đây, người Ê Đê có tập tục lễ đâm trâu để cúng tế các thần linh đã
            độ trì cho họ sức khỏe, làng buôn bình yên, thú dữ không rình rập bắt con bò,


             132 VĂN NGHỆ PHÚ YÊN
   133   134   135   136   137   138   139   140   141   142   143