Page 67 - Người Làm Báo Hưng Yên
P. 67

Người làm báo Hưng Yên                                                Số 95 -  Xuân Ất Tỵ
      Người làm báo Hưng Yên



 Hương mùa xuân  Tiếng kẻng leng keng reo vang như đánh thức cả  nó vay quá nhiều rồi. Về đến nhà, đang loay hoay
       thành phố bừng tỉnh, bắt đầu ngày mới. Con bé thức  chưa biết xoay xở đâu ra tiền đi nộp viện phí thì cái
       dậy trong tâm trạng mới, quên hết những điều hôm  bóng lù lù khật khưỡng của bố nó bước vào. Lần này
       qua. Nó phải tự lo cho bản thân mọi việc mà đáng  bố của Hẹn trông có vẻ chững chạc, tỉnh táo hơn lần
       ra một đứa trẻ ở tuổi nó chưa phải lo: nào gấp chăn  trước. Bảo đến đón hai mẹ con về. Lạ chưa, mẹ vẫn
       màn, đánh răng, quét nhà, làm đồ ăn sáng. Gọi là    không nói nửa lời với bố, lẳng lặng bỏ vào trong xếp
       đồ ăn sáng nhưng chỉ là củ khoai, nắm xôi, bát cơm   quần áo. Bỗng bố quẳng ra rất nhiều tiền và bảo với
       rang đã nguội. Và nó còn nhiệm vụ bật bếp đun lại   mẹ:
       cho nóng. Ăn sáng xong, nó chạy sang hàng xóm, là      - Mày cứ đưa con bé về với tao, mày muốn gì tao
       những người cùng trọ trong dãy nhà lúp xúp trong    cũng chiều!
       con ngõ sâu hun hút, tối om om... Bà hàng xóm rất      Nói đoạn, bố ném xấp tiền vung vãi khắp giường.
       quý hai mẹ con nó vì bà biết tình cảnh của hai mẹ   Hẹn cảm nhận thấy mẹ đang chỉ biết câm lặng nuốt
       con. Nó thường được các chị lớn tuổi dạy viết chữ,   nước mắt vào lòng. Trước cái nhìn hống hách của
       tô màu, xếp hình. Đáng ra ở tuổi này, nó phải đi    bố, mẹ nó biết đang cần phải làm gì, rồi bố nó tự tin
       học mẫu giáo, nhưng có thật nhiều lý do khiến con   nhắc lại:
       đường đến lớp của nó còn quá xa. Bản thân nó cũng      - Tuần sau tao sẽ đến đón hai mẹ con mày về!
       không muốn tới lớp. Mẹ nó bảo, ở nhà cho tiết kiệm,
       số tiền đi học để mẹ nó gom góp trả nợ, để không        Mẹ lau nước mắt, cúi xuống nhặt từng đồng tiền,
       còn ai biết được quá khứ của mẹ con nó, nó cũng lờ   cẩn thận xếp lại. Như bình thường, nó biết mẹ có
       mờ hiểu ra vài chuyện, rằng ngày xưa mẹ nó phải     thể sẽ ném cả xấp tiền vào mặt bố nó nhưng bây giờ
       làm cái nghề không được đàng hoàng chính đáng và    chúng lại rất quan trọng đối mẹ con nó. Hẹn được mẹ
       người đàn ông hôm trước chính là cha đẻ nó. Một     đưa quay lại bệnh viện, ở lại vài hôm Hẹn thấy trong
       người cha say xỉn, vô trách nhiệm, hay cờ bạc. Mẹ   người nó dễ chịu hơn ra rất nhiều vì được uống, tiêm
       nó đã ôm nó bỏ trốn để không phải làm cái nghề xấu   thuốc bổ. Hẹn được làm thủ tục ra viện sớm. Hai mẹ
       xa… Hơn sáu năm từ ngày mẹ nó trốn đi. Nó được      con về  sắp xếp đồ đạc, sang chào bà chủ nhà trọ.
       bà hàng xóm kể rằng, nhiều lần bố nó muốn bắt hai  Hẹn thấy mẹ trả nốt số tiền nhà còn lại cho bà thì bà
       mẹ con về nhưng mẹ nó không chịu. Bố nó điên tiết  nhẹ nhàng bảo: “Cứ cầm lấy mà lo cho cháu, sau này
       tìm cách đe dọa, hành hạ mẹ nó…                     có thì trả”. Mẹ rơm rớm nước mắt. Nó láng máng
           Lại sắp đến Tết. Con bé háo hức đợi chờ ngày  hiểu rằng, trên đời này vẫn còn người tốt, cuộc sống
 Minh họa: Thanh Hưng  đó. Bà hàng xóm thân thiết bảo: Tết đến nhanh quá,  của hai mẹ con vẫn chưa phải đường cùng. Nhưng
       bà cũng già lắm rồi. Bà vuốt tóc con bé Hẹn và nhìn  nó cũng láng máng hiểu được sự giằng xé trong lòng
       nó âu yếm: “Cháu của bà cứ ngoan nhé cho mẹ đi  mẹ, nếu như hai mẹ con còn ở đây thì mẹ sẽ không
       làm kiếm tiền sắm Tết, hôm nào, bà về quê cắt cho  được làm công việc lương thiện của người quét rác
       hai mẹ con cành đào. Mà không biết năm nay đào  nữa. Và tương lai của hai mẹ con nó sẽ còn mịt mờ.
       có kịp nở hoa không, chứ trời rét quá cơ. Mà thôi,  Mẹ kiên quyết xếp đồ đạc, áo quần vào chiếc ba lô
       nếu không có hoa đào thì vẫn có Tết cháu ạ”. Con    to. Nó hỏi mẹ đi đâu. Mẹ bảo:
       bé nhìn bà với ánh nhìn ngạc nhiên ngơ ngác. Nó nói    - Về quê mẹ ăn Tết.
       với bà:                                                  Hẹn sung sướng reo lên:
          - Ước gì Tết này cháu được gặp cha thì vui biết     - Thích quá! Về quê có được gặp ông bà ngoại
       mấy bà nhỉ?                                         không?
          Bà nhìn nó thở dài. Mùa đông năm nay lạnh, kéo      Nó thấy mẹ tránh nhìn vào mắt nó, mẹ nhìn về
       dài hàng tháng liền. Cái rét cắt da cắt thịt càng làm   một cõi mênh mông xa vắng.  Nó hiểu mẹ đang nói
       lộ ra nỗi khổ của kẻ nghèo khó. Mẹ nó chỉ có áo cũ   dối nó vì nó nghe bà chủ trọ kể mẹ đâu còn quê. Ông
       nên không đủ ấm, đành phải mặc lồng nhiều áo cho    bà ngoại nó đã mất từ khi mẹ nó tầm tuổi như nó.
       đỡ rét. Con bé nằm trên giường mà hai hàm răng vẫn
       va vào nhau lập cập. Căn phòng trọ tuềnh toàng, bị   Nhưng nó thấy sự quyết tâm mà mẹ nó đang cố gắng
       gió lùa qua mái tôn nghe sột soạt. Cứ mỗi lần như   để bảo vệ, che chở cho nó. Nó biết, mẹ đang gặp khó
       thế, thân hình mảnh dẻ của con bé lại run bắn lên,   khăn, nhưng mẹ vẫn lựa chọn việc ra đi.
       môi nó tím dần đi. Chiều, mẹ nó đi làm về sớm, thấy    Tia  nắng  ấm  áp  đầu  xuân  lung  linh  khắp  phố
       cửa vẫn mở mà gọi mãi không thấy con bé đáp lại.    phường.  Hẹn  cùng  mẹ  bước  trên  con  phố  dài,  nó
       Dựng xe vào góc sân, mẹ đi vào nhà, con bé Hẹn      ngoái nhìn những quán hàng Tết rộn rã, người người
       đang nằm trên giường thiêm thiếp mê man. Mẹ gọi     mua sắm tấp nập. Nó vui sướng nhảy chân sáo lên
       mà không thấy con bé thức, mẹ chạy vào sờ lên trán   hai cái bóng in trên nền đường, một dáng người lầm
       thì thấy nóng bừng bừng. Thì ra Hẹn bị sốt cao. Mẹ   lụi của mẹ, một dáng lẫm chẫm của nó. Qua mảnh
       vội vàng bế nó ra ngõ gọi xe ôm đưa đến bệnh viện   vườn nhỏ, con bé Hẹn nhìn thấy những nụ đào hé nở,
       nhi. Bác sĩ bảo Hẹn bị cảm lạnh, sốt cao gần bốn  báo mùa Xuân đến. Nó mơ hồ niềm hy vọng, yên
       mươi độ. Họ đưa con bé vào phòng cấp cứu bảo chị  tâm khi vòng tay ấm áp vững chắc của mẹ choàng
       ra làm thủ tục nhập viện. Do quá đột ngột nên mẹ  nhẹ trên đôi vai bé nhỏ của nó, cảm giác như có
       chưa chuẩn bị được tiền mà bây giờ cũng không biết  cánh chim lạc đang chao nhẹ trên mái tóc mềm, mùa
       lấy đâu ra. Những người trong xóm cũng cho mẹ con  Xuân mới đang đến thật gần rồi…
                                                                                                         67 67
   62   63   64   65   66   67   68   69   70   71   72